Monday, November 28, 2022
spot_img

BẢO HỘ MẬU DỊCH

Cali Today News – Chuyện bầu cử còn để lại những phân tích và phản ứng. Dưới đây là ý kiến riêng của nhà văn Chu Tất Tiến về vấn đề chính sách bảo hộ mậu dịch của Tân tổng thống Donald Trump.

Mấy hổm rầy, bà con thiên hạ xứ Bôn Sa bàn cãi nhau tưng bừng về mấy chữ Bảo Hộ Mậu Dịch của ông Tổng Trump. Đi đến đâu cũng thấy tranh cãi, cãi nhau ở bàn cà phê Phúc Lộc Thọ, cãi nhau trên phôn, cãi nhau trên mạng chí chóe. Mấy vị tranh cãi này, nếu thương nhau lắm mà không muốn làm mất tình bạn thì nói nhẹ nhàng thôi, còn mấy vị hăng tiết vịt thì buông cả tiếng Đan Mạch ra với nhau. Trên Facebook, thì người nọ mắng người kia là ngu dốt, là ít học, là to bắp thịt mà nhỏ đầu… Tình bạn muốn rã đám. Sáu tui nhức đầu quá, bèn đi kiếm Thầy Tư Bôn Sa vấn kế.

Vừa tới nhà thầy Tư, thấy thẩy đang khệ nệ bưng thau nước ra tưới cây, Sáu tui bèn hặng dắng:

-Chà bữa nay kinh tế dữ a?
Thầy Tư không thèm nhìn tui, mà cứ quay lưng lại, trong khi tay vẫy vẫy nước vào mấy cái cây:

-Tao không kinh tế thì ai kinh tế đây!
Tui bèn tấn công liền:

-Dậy thì tui hỏi thầy Tư mấy câu về kinh tế, được chăng?
Thầy Tư bấy giờ mới quay lại và hất hàm:
-Mầy hỏi chi, thì dô trỏng.
Tui lui cui đi theo thầy Tư. Vô ngồi đàng hoàng rồi, mới hỏi:
-Dậy ..thì thầy Tư cho tui biết về cái gọi là Bảo Hộ Mậu Dịch là chi? Nếu áp dụng Bảo Hộ Mậu dịch thì có thể kêu gọi mấy công ty Mỹ ở nước ngoài về nước không? Có tạo thêm việc làm không?
Thầy Tư đằng hắng một tiếng rồi mới trả lời chầm chậm:

-Chà cái này hơi ngoắc ngoéo dữ a! Để tao nói cho mày hay, chính sách Bảo Hộ, không phải Bảo trợ đâu nhe, Bảo hộ là Protection, Bảo trợ là Support, hai cái khác nhau, mày lộn cái nọ ra cái kia thì phiền lắm. Bảo Hộ Mậu Dịch là Protectionism, nghĩa là tạo điều kiện để các công ty nước ngoài không đàn áp công ty trong nước, giảm lượng hàng hóa nhập nội hầu cho các công ty trong nước có cơ hội làm ăn. Chính phủ đặt ra “tariff” hay “import tax” để áp dụng trên các hàng hóa nhập nội, cũng như đặt ra “quotas” nghỉa là ấn định từng món hàng, số lượng các món hàng nhập, chống lại tình trạng “nhập siêu” hay “trade deficit”. Hiện nay, “bảo hộ mậu dịch” là chống lại “toàn cầu hóa”, chống “tự do mậu dịch”, tức là “free trade” đó, nói theo kiểu bình dân là “chơi mình ên”, nhà ai nấy ở, nếu bạn muốn sang nhà tui buôn bán, bạn phải đóng thuế cao.

-Dậy…ai đặt ra cái chính sách này? Đặt ra làm gì? Từ hồi nào?

-Ừa, có lẽ từ hồi năm 1816, có cái gọi là Tariff 1816, thế kỷ 19, mà hồi đó, Thượng Nghị Sĩ Henry Clay đặt tên là American System, rồi tới thời Abraham Licoln, đảng Cộng Hòa, lại áp dụng để hỗ trợ cho việc xây đường xe lửa và để góp tiền chiến tranh trong cuộc nội chiến. Đến sau thế chiến thứ 2, nước Mỹ muốn xụm bà chè, lại áp dụng Bảo hộ mậu dịch nữa, nhưng chỉ vài năm là phải thay đổi. Tóm lại, Bảo hộ mậu dịch là chính sách áp dụng trong thời chiến, thời khủng hoảng hậu chiến, hay thời kỳ suy thoái nào đó, để cứu vãn kinh tế Hoa Kỳ không bị nước ngoài lợi dụng. Nhưng trong thời kinh tế cực thịnh hoặc trong thời đại toàn cầu hóa như thế này, áp dụng Bảo Hộ Mậu Dịch là tự mình đóng cửa, rút cầu, bắt dân thắt lưng buộc bụng. Bảo hộ mậu dịch sẽ đặt ra “tariffs” hay “thuế nhập cảng” khá nặng, để ai muốn dô đây buôn bán thì phải chấp nhận thuế xuất cao. Điều này sẽ làm tăng giá thành của hàng nhập, và với những món hàng gia dụng như hiện nay vẫn nhập của Tầu sẽ tăng giá. Kết quả là sao: việc đi mua một cái cầu chì trước giờ vẫn dễ như ăn chuối, sau khi bảo hộ mậu dịch được thực hiện, người ta muốn mua một cái cầu chì sẽ phải suy tính kỹ. Bảo hộ mậu dịch cũng đặt ra “quotas”, nghĩa là số lượng hàng nhập sẽ bị hạn chế luôn. Và vì là xứ Tự do, nên sẽ có việc “thương lượng” gọi là “lobby” đó, xin ưu tiên cho hàng hóa mình, thế là lộn xộn hết. Nhất là với hành chánh, sẽ phải làm một lô một lốc những giấy tờ, thủ tục rườm rà, càng ngày càng đẩy giá thành của hàng ngoại lên. Kết quả như thế nào: Một số công ty nước ngoài sẽ nghỉ chơi với Mỹ. và như thế là giá thành nội địa cũng tăng cao theo. Một số công ty nhỏ ở Mỹ theo không nổi, thì tự đóng cửa, khai “bankruptcy.” Như thế thì hại nhiều hơn lợi. Nhất là với những người mà dân cổ trắng làm thư ký thư kèo và dân cổ xanh là công nhân lao động thì sẽ chóng mặt vì giá cả tăng cao. Trong khi lương thì vẫn thế, mà giá hàng tăng cao, thì dân nhà nghèo sẽ phải điêu đứng. Rồi vì có nhiều công ty nhỏ phá sản, công nhân, thợ thuyền dư thừa sẽ phải đối diện với cái đói, sẽ xếp hàng dài cả cây số xin việc như hồi 1930 và sau 1945.

Trong khi đó, để trả thù việc tăng thuế nhập vào Mỹ, hàng của Mỹ bán ra nước ngoài cũng bị tăng thuế, khó tiêu thụ, khó cạnh tranh với hàng của các nước không có bảo hộ mậu dịch. Dậy thì hàng sản xuất của Mỹ sẽ chỉ ở lại trong nước Mỹ, mà đa số dân chúng không có nhiều tiền để mua hàng, nhiều hãng sản xuất sẽ phải đóng cửa! Lại thất nghiệp!

Tui ngần ngừ nhưng cũng hỏi tiếp:

-Thất nghiệp tràn lan như dậy, thì tình hình xã hội ra sao? Chính phủ có thể trợ cấp không?
-Có thể trợ cấp vì đã đánh thuế cao, nhưng như đã nói, hàng nhập sẽ ít, vậy thuế thu vào cũng ít. Trong khi lại muốn nâng đỡ các công xưởng nội địa để dụ các công ty Mỹ đang ở nước ngoài trở về nước, thì phải hạ thuế! Có thể dụ mấy công ty đang ở nước ngoài như “hai năm đầu, miễn thuế! Từ năm thứ 3 trở đi, đóng thuế ở mức dưới 15%, đến năm thứ 5, mới đóng 25% và cứ thế mà tăng lên. Theo đó, thì chính phủ thu được bao nhiêu thuế? Đủ thiết lập các công trình công cộng không? đủ trợ cấp cho người nghèo không? Chắc là không rồi, phải không, mậy?

-Cha chả, thế thì nguy to!

-Chưa nguy to đâu, mới nguy nhỏ thôi! Nguy to là thế này này: Vì co cụm lại, không chơi với ai mặn mà, chỉ chơi vừa vừa thôi, thì chính trị quốc tế cũng bị co cụm. Không có nhiều hàng hóa Mỹ trên thị trường quốc tế, nước Mỹ sẽ mất đi sức mạnh! Thay vì “làm cho nước Mỹ vĩ đại hơn” thì lại làm cho nó nhỏ đi. Khi co cụm, thì ít đóng góp vào các tổ chức thế giới, như NATO, các tổ chức thuộc LIÊN HIỆP QUỐC, các quốc gia khác sẽ cười chê “Anh chàng Khổng Lồ Nhỏ tí xíu”, vừa làm… vừa run…

-Thế còn chuyện chính trị quốc tế? Nếu Mỹ áp dụng chính sách này thì quan hệ giữa Mỹ và Tầu Khựa, Nga ra sao? Nói nhỏ thôi nhe: sau khi Tổng Trump thắng cử, mới có 2 quốc gia gọi điện sang chúc mừng, còn lại các nước Âu Châu khác thì bĩu môi, chìa mỏ. Đức, Pháp, Anh, Tây Ban Nha.. đều đồng thanh dỡn mặt, nói xéo! Sao vậy?

-Dễ ợt, bay ơi! Vì muốn áp dụng chính sách “hổng thèm chơi thân với ai”, thì cũng chả ai thích chơi với mình. Kinh Tế nghèo đi, nên chuyện chính trị, chiến tranh của thế giới cũng rút lại. Sẽ phải để mặc cho Tầu Khựa tung hoành biển đông. Ngày 9 tháng 11 vừa qua, Tập Cận Bình mới điện sang chúc mừng Mỹ là sẽ theo chính sách “nhà ai nấy ở” nhé, mặc cho tui xây bãi cạn, bãi đáp, phi trường, bến tầu trên biển đông, anh đừng đụng vào nhé! Và sau khi Tầu khựa đã tung hoành biển Đông rồi, sẽ đặt ra các khu vực cấm tầu bay bay ngang, cấm tầu thủy chạy qua. Mỹ lúc đó, đứng nhìn mà ứa lệ! Như thế thì nước Mỹ to hơn hay nhỏ đi?
Putin cũng chúc mừng Mỹ “thôi, anh lo nhà anh đi, để tui mang bom đi dội dân các nước Trung Đông, Crimea…anh đừng hó hé nhé! Cám ơn anh đã ca tụng tui là nhà lãnh đạo giỏi!” Dậy thì nước Mỹ to hơn, vĩ đại hơn, “great” hơn hay lùn đi?
Tui tần ngần hỏi câu chót:

-Dậy thì.. dậy thì.. vấn đề Nhân Quyền Việt Nam ra sao?
Thầy Tư đứng phắt dậy, nạt:
-Mầy sao ngu quá! Tự lấy cái đầu mầy ra mà hiểu!
Tui chới với, chẳng hiểu gì, đành ra về, kẻo Thầy Tư lại nạt.

Chu Tất Tiến.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments