Pfizer công bố thuốc có hiệu quả trị biến chủng Omicron

The Pfizer logo is seen at their world headquarters in New York April 28, 2014. REUTERS/Andrew Kelly/File photo
  • Pfizer công bố thuốc có hiệu quả trị biến chủng Omicron
  • Thị trưởng Eric Adams: New York đang chiến thắng Omicron
  • SỰ XUNG ĐỘT GIỮA THIỆN VÀ ÁC, CHÍNH VÀ TÀ: CHÍNH LÀ SỰ CHIA RẼ GIỮA DÂN CHỦ VÀ CỘNG HÒA
  • WHO: Trẻ em khỏe mạnh chưa cần tiêm ngừa Covid-19 mũi 3
  • CHIẾN TRANH LẠNH MỸ – TRUNG QUỐC ĐÃ THỰC SỰ BẮT ĐẦU TỪ KHI NÀO?
  • Cuộc đấu tay đôi giữa Donald Trump và Ron DeSantis đã bắt đầu mở màn?
  • MỘT NĂM TRÔI QUA, NHIỆM KỲ CỦA TỔNG THỐNG BIDEN SẼ ĐI VỀ ĐÂU?
The Pfizer logo is seen at their world headquarters in New York April 28, 2014. REUTERS/Andrew Kelly/File photo

Pfizer công bố thuốc có hiệu quả trị biến chủng Omicron

Pfizer hôm 18/1 cho biết ba nghiên cứu riêng biệt trong phòng thí nghiệm đã chứng minh hiệu quả của thuốc Paxlovid trong việc chống lại biến chủng có nhiều đột biến Omicron.

Mikael Dolsten – Giám đốc khoa học của Pfizer – cho biết rằng: “Những dữ liệu này cho thấy phương pháp điều trị Covid-19 bằng thuốc viên của chúng tôi có thể là một công cụ quan trọng và hiệu quả trong cuộc chiến chống lại loại virus này và các biến chủng đang được quan tâm, bao gồm cả Omicron có khả năng lây truyền cao”, 

Tháng 12/2021, Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) đã cho phép những người có nguy cơ xuất hiện triệu chứng nặng khi mắc Covid-19 được sử dụng Paxlovid. Các cơ quan y tế, bác sĩ và bệnh nhân cho biết loại thuốc này là một điều “quý giá” khi không giống các phương pháp điều trị sẵn có khác, những người mới nhiễm virus có thể dễ dàng sử dụng tại nhà để tránh phải nhập viện.

Theo chỉ định, người mắc Covid-19 sẽ dùng hai viên nirmatrelvir với một viên thuốc kháng virus ritonavir 2 lần/ngày trong vòng 5 ngày.

……………………………………………………….

Thị trưởng Eric Adams: New York đang chiến thắng Omicron

Thị trưởng thành phố New York (Mỹ) Eric Adams ngày 18/1 cho biết mặc dù số ca mắc và nhập viện vì Covid-19 vẫn còn cao nhưng các trường hợp đang có xu hướng giảm xuống.

Trong tuần thứ ba nhậm chức, ông Adams chỉ ra trung bình số ca mắc Covid-19 được ghi nhận trong ngày đã giảm từ mức cao nhất là hơn 40.000 xuống dưới 20.000.

Số ca nhập viện cũng giảm từ mức cao nhất là 6.500 vào ngày 11/1 xuống khoảng 5.800 vào 16/1.

Các biện pháp phòng ngừa dịch như đeo khẩu trang, tiêm chủng tiếp tục được giới chức thành phố New York khuyến khích người dân.

Các chuyên gia cảnh báo làn sóng dịch Omicron có thể đã đạt đỉnh ở phía đông bắc Mỹ, nhưng số lượng bệnh nhân nhiễm virus trên toàn quốc vẫn đang ở mức kỷ lục và tiếp tục tăng cao. Nhiều nhân viên y tế tại các bệnh viện đã cạn kiệt sức lực.

……………………………………………………….

SỰ XUNG ĐỘT GIỮA THIỆN VÀ ÁC, CHÍNH VÀ TÀ CHÍNH LÀ SỰ CHIA RẼ GIỮA DÂN CHỦ VÀ CỘNG HÒA

Điều này tôi nói không ngoa lắm đâu quý vị, tôi có nhiều bạn bè ở Mỹ, thuộc hàng 60, 70 trở lên, tôi đã từng giúp họ giải quyết trực tuyến một số vấn đề về computer khi họ gặp những trở ngại, và tôi đã rất ngạc nhiên với trình độ công nghệ của họ thì quá cũ, tiến quá chậm, khi nước Mỹ là nước phát triển bậc nhất thế giới với đầu não là Silicon Valley ở miền Nam San Francisco là nơi đặt trụ sở của nhiều công ty công nghệ lớn nhất toàn cầu với Apple, Facebook và Google là những cái tên nổi bật nhất. Vì đa số họ còn xài những computers để bàn hay laptop với Windows XP hay Vista và khá hơn chút nữa là Windows 7, máy thì đầy rẫy malware, virus, chạy chậm rì như rùa bò và chạy chương trình Office văn phòng với version 2003, 2007, tôi hỏi họ sao không mua computer hay laptop mới với windows system mới để dễ xài và nhanh, an toàn hơn, đa số họ đều có câu trả lời giống nhau, đó là, họ đã quen vậy rồi, họ không muốn có bất cứ thay đổi nào, rất ngại khi tiếp nhận những điều mới mẽ, tôi cũng chịu thua. Đó là người Mỹ gốc Việt lớn tuổi.

Còn người Mỹ chính gốc thì sao? Đại đa số người Mỹ trẻ tuổi và tầng lớp trung niên đang khao khát chuyển đổi cá nhân và xã hội trong thời đại mới để theo kịp đà phát triển nhanh chóng của một tương lai công nghệ phát triển trước mắt – nhưng các chính trị gia và những người trong giới truyền thông chính thống thì lại đang bị mắc kẹt trong quá khứ, hay nói đúng hơn là chỉ muốn thu mình trong một vỏ ốc đã tồn tại từ bao đời nay với những luật lệ cũ rích, không muốn hoà nhập vào thời đại mới và chỉ muốn sống, làm việc và dựa vào những bộ luật cũ xưa để tiếp tục tồn tại. Có thể tạm cho họ là những người bảo thủ cực đoan, bảo thủ vì cố chấp và không chịu thay đổi để thích hợp với thời đại mới.

Đây là một câu chuyện dài và đáng buồn về nước Mỹ, về những người thuộc thành phần cố chấp, bảo thủ trong giới chính trị gia và những người trong ngành truyền thông tin tức chính thống. 

Họ là những chính trị gia bảo thủ chỉ muốn giữ vững sự tồn tại trong xã hội bằng những thứ luật lệ lỗi thời để bảo vệ lợi ích đảng phái và quyền lợi chính trị, họ không quan tâm đến nền dân chủ quý báu của đất nước và cái giá phải trả rất lớn cho đất nước một khi để mất nó.

Họ là những người làm truyền thông chỉ chạy theo danh tiếng và lợi nhuận của công ty, họ chỉ cần gặt hái thành công cho bản thân để tung hô các câu chuyện dối trá nhưng ăn khách và giấu nhẹm các câu chuyện thật, đem lại lợi ích cho người dân Mỹ nhưng hoàn toàn vô hại đối với họ, họ chỉ cần những câu chuyện không thực sự bình thường, là những thứ gây ra cuộc khủng hoảng trong nền dân chủ Mỹ nhưng đem đến cho họ lượng khách khổng lồ với lợi nhuận đi kèm.

Trong tình hình chính trị phân cực như hiện nay tại nước Mỹ, những điều đại loại như bế tắc chính sách, gian lận bầu cử, tham nhũng chính trị, thậm chí là nổi dậy. Những điều này không phải là sự cạnh tranh giữa các hệ tư tưởng của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội.

Trong năm 2001 chỉ có 7% người Mỹ thuộc đủ mọi thành phần đều có cùng nhận định về mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định lâu dài của Hoa Kỳ là đến từ bên trong chứ không phải từ bên ngoài đất nước, sau vụ 911, trong năm 2010 con số này tăng lên 13% và 2020 là hơn 71%. Nhiều người Mỹ tin rằng đất nước của họ đang đi sai hướng, rằng thế hệ của họ kém hơn thế hệ của cha mẹ họ, và con cái của họ sẽ còn tồi tệ hơn.

Nhiều người Mỹ tin rằng tham nhũng chính trị, tập trung quá nhiều vào vật chất và ảnh hưởng của tiền bạc trong chính trị đang làm suy yếu giá trị và địa vị của nước Mỹ trên thế giới. Họ cũng tin rằng các quan chức được bầu chỉ đại diện chủ yếu cho các giá trị của người giàu có và cho rằng hệ thống kinh tế không công bằng đối với tầng lớp lao động và trung lưu ở Mỹ.

Và điều đáng sợ nhất đã xảy đến cho nước Mỹ, khi Donald Trump, một người không biết gì về chính trị xuất hiện. Thành công của Trump phần lớn là do biết khơi gợi sự khác biệt quyền lợi và kinh tế của khác biệt chủng tộc, đẩy mạnh trào lưu định kiến chủng tộc ở những người Mỹ da trắng và cổ súy chủ nghĩa dân tộc cực đoan.

Nhà văn và là nhà hoạt động môi trường Joanna Macy đã bày tỏ suy nghĩ về tình trạng phân cực do chính con người tạo ra tại nước Mỹ bằng một câu nhận định rất ngắn gọn: “Sự thắng cử của Trump năm 2016 là “một sự thức dậy rất đau đớn” nếu bà Clinton thắng thì “chúng tôi đã được ngủ yên giấc, nước Mỹ của tôi vẫn sẽ luôn mạnh mẽ.”

Đây là quan điểm tương đối phổ biến của các nhà bình luận môi trường và cánh tả, đặc biệt là vào khoảng thời gian Donald Trump chiến thắng năm 2016. Họ coi chiến thắng của Trump là phơi bày sự thất bại của toàn bộ hệ thống chính trị Hoa Kỳ.

Mối quan hệ của Trump với các phương tiện truyền thông tự do đã trở thành một mối quan hệ căm ghét lẫn nhau và nó có sức tàn phá vô cùng khủng khiếp. Khi tỏ ra khinh thường Trump, các phương tiện truyền thông tự do cũng đồng thời chế nhạo những người ủng hộ ông ta, làm sâu sắc thêm sự chia rẽ giữa người Mỹ với nhau.

Các phương tiện truyền thông tự do đã đón nhận chiến thắng bầu cử của Joe Biden với những tiếng thở dài nhẹ nhõm về các chính sách trung tâm của ông và hy vọng một sự trở lại bình thường về chính trị của quốc gia. Nhưng, tất cả đều lầm to, vì câu chuyện tồi tệ của Donald Trump đã không kết thúc với việc Trump bị đuổi khỏi Tòa Bạch Ốc.

Công chúng Mỹ nhận thức được những rủi ro mà người Mỹ đang phải đối mặt và cảm thấy cần phải có một sự thay đổi căn bản. Tuy nhiên, chính hệ thống truyền thông báo chí và hệ thống chính trị lỗi thời của người Mỹ đang tự làm tê liệt nền dân chủ của đất nước.

Hệ thống chính trị của Hoa Kỳ đang thất bại, không thể thích ứng hợp thời với một thế giới phát triển trong thế kỷ 21. Nhưng sự gò bó của luật lệ cũ xưa đã khóa tay các chính trị gia và giới truyền thông báo chí khiến họ không thể nhìn thấy mức độ của sự thất bại này. 

Với một góc nhìn khác về chính trị và cuộc sống ở Mỹ, và về những thách thức tồn tại mà nước Mỹ đang phải đối mặt, cả về con người và xã hội thì có thể nói rằng, chúng ta đang đối mặt với cuộc xung đột cuối cùng giữa thiện và ác, giữa chánh và tà, giữa Dân Chủ và Cộng Hòa.

Việt Linh

……………………………………………………….

WHO: Trẻ em khỏe mạnh chưa cần tiêm ngừa Covid-19 mũi 3

Bà Soumya Swaminathan, nhà khoa học trưởng của WHO, hôm 18/1 nói chưa có bằng chứng cho thấy trẻ em và thanh thiếu niên khỏe mạnh cần tiêm mũi 3 vaccine ngừa Covid-19.

Tuyên bố của WHO được đưa ra giữa lúc nhiều quốc gia bắt đầu tiến hành tiêm liều 3 cho trẻ em.

Israel đã triển khai vaccine tăng cường cho trẻ em dưới 12 tuổi. Trong khi đó, Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm (FDA) Mỹ hồi đầu tháng này đã cho phép tiêm liều thứ 3 vaccine Pfizer/BioNTech cho trẻ từ 12 đến 15 tuổi.

Tuần trước, Đức trở thành quốc gia mới nhất cho phép trẻ em từ 12 đến 17 tuổi được tiêm nhắc lại. Hungary cũng đã có quyết định tương tự.

……………………………………………………….

CHIẾN TRANH LẠNH MỸ – TRUNG QUỐC ĐÃ THỰC SỰ BẮT ĐẦU TỪ KHI NÀO?

TT Biden không chỉ chấp nhận chính sách “ngăn chặn” của Trump đối với Trung Quốc mà ông còn mở rộng và cương quyết mạnh tay hơn rất nhiều.

Những thuật ngữ như “bao vây” hay “ngăn chặn” hoặc “sẵn sàng đối đầu” đã không xuất hiện trong Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng (NDAA) năm 2022, được Tổng thống Joe Biden ký thành luật vào ngày 27 tháng 12. Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo hàng đầu của Mỹ đã đạt được sự đồng thuận về chiến lược bao vây và kiềm chế cường quốc hung hăng nhất, đó là Trung Quốc, với các liên minh quân sự thù địch, qua đó ngăn cản nước này vươn lên vị thế cường quốc số một của thế giới.

Dự luật quốc phòng khổng lồ năm 2022 –  được thông qua với sự ủng hộ mạnh mẽ của cả hai bên – cung cấp một bản thiết kế chi tiết về việc bao vây Trung Quốc với một mạng lưới các căn cứ, lực lượng quân sự và các quốc gia đối tác ngày càng quân sự hóa tiềm tàng của Hoa Kỳ. Mục tiêu là cho phép Washington ngăn chặn quân đội của quốc gia đó bên trong lãnh thổ của mình và có khả năng làm tê liệt nền kinh tế của nước này trong bất kỳ cuộc khủng hoảng nào trong tương lai. Đối với các nhà lãnh đạo của Trung Quốc, những người chắc chắn không thể chịu đựng được việc bị bao vây theo kiểu như vậy, và họ đã nghĩ đến những đối sách nhằm thoát khỏi vòng vây trước khi nó bị siết chặt từ nhiều hướng chung quanh Trung Quốc.

Giống như mọi dự luật “quốc phòng” trước đó, NDAA 2022 trị giá 768 tỷ USD được cung cấp đầy đủ các khoản tài trợ hào phóng cho các nhà thầu quân sự để mua vũ khí của Ngũ Giác Đài. Điều đó sẽ bao gồm máy bay chiến đấu phản lực F-35, tàu ngầm lớp Virginia, tàu khu trục lớp Arleigh Burke và nhiều loại hỏa tiễn dẫn đường.

Trong số này có thêm 7,1 tỷ USD cho Sáng kiến Răn đe Thái Bình Dương, hay còn gọi là PDI, một chương trình được khởi xướng vào năm ngoái với mục đích tăng cường sức mạnh cho các lực lượng của Mỹ và đồng minh ở Thái Bình Dương.

Theo đó, Bộ trưởng Quốc phòng được lệnh củng cố các liên minh và đối tác quốc phòng của Hoa Kỳ ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương để tăng thêm lợi thế của Hoa Kỳ trong cuộc cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc.

Việc Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng năm 2022 được thông qua mà không có sự phản đối đáng kể nào ở Hạ viện hoặc Thượng viện cho thấy rằng sự ủng hộ đối với những biện pháp này một cách mạnh mẽ từ hai đảng phái chính trị với ít lần cùng có sự đồng thuận trên một vấn đề chi tiêu lớn.

Đối với các nhà lãnh đạo Trung Quốc, họ không hề nghi ngờ gì về ý nghĩa của tất cả những điều này và họ rất hiểu các chính sách, đường đi của Hoa Kỳ: Dù Washington luôn nói về thuật ngữ “cạnh tranh hòa bình“, nhưng chính quyền Biden không bao giờ có ý định cho phép Trung Quốc đạt được vị trí ngang bằng với Hoa Kỳ trên sân khấu thế giới. 

Trên thực tế, các nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ đã chuẩn bị mọi phương tiện, bao gồm cả lực lượng quân sự, để ngăn chặn điều đó xảy ra. Điều này khiến Bắc Kinh đứng trước hai lựa chọn: không chịu được sức ép của Mỹ và chấp nhận vị trí hạng hai trong các vấn đề thế giới hoặc thách thức chiến lược, đối đầu trực tiếp để thoát khỏi sự kiềm chế của Washington. 

Thật khó để tưởng tượng rằng lãnh đạo của Trung Quốc hiện nay là Tập Cận Bình có thể chấp nhận lựa chọn đầu tiên, vì con người của Tập Cận Bình luôn thể hiện tham vọng rõ nét, chắc chắn ông ta không muốn là người về nhì trong một cuộc đua, vì ông ta tự tin cho rằng, Trung Quốc đã có đủ sức mạnh về mọi mặt để đấu tay đôi với Hoa Kỳ, và nếu lựa chọn đối đầu này được các nhà lãnh đạo của Trung Nam Hải thông qua, chắc chắn sẽ dẫn đến xung đột vũ trang, sớm hay muộn.

Trên thực tế, khái niệm về việc bao vây Trung Quốc cùng với một số quốc gia của một liên minh thù địch, lần đầu tiên được đưa lên thành chính sách chính thức trong những tháng đầu của chính quyền Tổng thống George W. Bush. Vào thời điểm đó, Phó Tổng thống Dick Cheney và Cố vấn An ninh Quốc gia Condoleezza Rice đã bắt tay vào việc thiết lập một hệ thống liên minh chống Trung Quốc ở châu Á. Khi đó, bà Rice đã lên tiếng cảnh báo về những nỗ lực của Bắc Kinh nhằm “thay đổi cán cân quyền lực của châu Á có lợi cho riêng họ” – một động lực mà Mỹ phải đáp ứng bằng cách làm sâu sắc hơn “quan hệ hợp tác với Nhật Bản và Hàn Quốc và Ấn Độ” và bằng cách duy trì cam kết của mình đối với một hiện diện quân sự trong khu vực.

Việc khai triển một chiến lược bao vây Trung Quốc đã phải đột ngột dừng lại vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, khi các chiến binh Hồi giáo tấn công Tòa tháp đôi ở thành phố New York và Ngũ Giác Đài ở Washington, DC, khiến chính quyền Bush phải khởi động một chiến dịch mới, đó là “cuộc chiến toàn cầu chống khủng bố.”

Nhưng chỉ mười năm sau, vào năm 2011, Tổng Thống Obama đã chính thức quay trở lại với chiến lược Rice-Cheney tiếp tục bao vây Trung Quốc và làm giảm bớt hoặc trấn áp sức mạnh ngày càng tăng của nước này. Tháng 11.2011, trong một bài phát biểu trước Quốc hội Australia, Tổng thống Obama đã tuyên bố về một chiến lược “xoay trục sang châu Á” của Mỹ – một động lực nhằm khôi phục sự thống trị của Washington trong khu vực, đồng thời tranh thủ các đồng minh của họ ở đó trong một nỗ lực tăng cường kiềm chế Trung Quốc.

Tuy nhiên, giống như khoảng thời gian dưới thời chính quyền Bush trước đó, chính quyền Obama bị phân tán bởi các sự kiện ở Trung Đông, cụ thể là việc Nhà nước Hồi giáo tiếp quản các khu vực quan trọng của Iraq và Syria vào năm 2014, và vì vậy đã buộc phải tạm ngừng tập trung vào Thái Bình Dương.

Khi nhậm chức, Tổng thống Biden đã đảo ngược nhiều chính sách không được lòng dân bởi người tiền nhiệm của mình, nhưng chiến lược đối phó với Trung Quốc không nằm trong số đó. Thật vậy, chính quyền của TT Biden đã tiếp tục áp dụng chiến lược bao vây Trung Quốc có từ thời TT Bush và việc chuẩn bị cho một cuộc chiến có thể xảy ra với Trung Quốc hiện là ưu tiên hàng đầu của Ngũ Giác Đài.

Để đáp ứng những đòi hỏi cấp bách đó, yêu cầu ngân sách năm 2022 của Bộ Quốc phòng đã khẳng định rằng: “Trung Quốc là quốc gia đặt ra thách thức lâu dài và nguy hiểm nhất đối với Hoa Kỳ“.

Để củng cố quan hệ với các đồng minh trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, chính quyền Biden đã tiếp tục phát triển sáng kiến “Răn đe Thái Bình Dương“. Chi tiêu PDI được đề xuất đã tăng 132% trong yêu cầu ngân sách năm 2022 của Ngũ Giác Đài, tăng lên 7,1 tỷ đô la từ mức 2,2 tỷ đô la vào năm 2021.

Để thể hiện rõ hơn cam kết của Washington đối với liên minh chống Trung Quốc ở Châu Á, hai nguyên thủ quốc gia đầu tiên được mời tới TBO gặp Tổng thống Biden là Thủ tướng Nhật Bản Yoshihide Suga và Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in.

Vào ngày 24 tháng 9, trong lần đầu tiên, các nhà lãnh đạo của Bộ tứ đều đã gặp TT Biden tại một “hội nghị thượng đỉnh trực tuyến” của TBO và trước đó Hoa Kỳ cũng đã thành lập một liên minh mới với Australia và Anh, được gọi là AUKUS, và mục tiêu cũng chính là Trung Quốc.

Cuối cùng, TT Biden đã tiếp tục gia tăng các mối quan hệ ngoại giao và quân sự với Đài Loan, Hoa Kỳ sẽ sát cánh cùng bạn bè và đồng minh để thúc đẩy sự thịnh vượng chung, an ninh và các giá trị của Hoa Kỳ ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương – bao gồm cả Đài Loan.

Với đạo luật ủy quyền quốc phòng NDAA năm nay đã tập trung đáng kể vào một số điều khoản của dự luật được thiết kế để cung cấp một loạt các biện pháp nhằm đưa Đài Loan vào hệ thống phòng thủ của Mỹ bao quanh Trung Quốc do Mỹ trang bị vũ khí trải dài từ Nhật Bản và Hàn Quốc ở bắc Thái Bình Dương đến Australia, Philippines, Thái Lan và Singapore ở phía nam và Ấn Độ ở sườn phía đông của Trung Quốc và Đài Loan cũng dự kiến được đặt trong mạng lưới bao vây này.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ phản ứng như thế nào trước tất cả những điều này? Vẫn chưa ai biết rõ, nhưng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa ra một tầm nhìn sơ lược về phản ứng đó có thể là gì trong bài phát biểu ngày 1 tháng 7 đánh dấu kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc khi ông tuyên bố rằng: “Chúng tôi sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ lực lượng nước ngoài nào bắt nạt, đàn áp hoặc khuất phục chúng tôi. Bất cứ ai cố gắng làm như vậy sẽ thấy mình đang trên đường va chạm với một bức tường thép vĩ đại được rèn bởi hơn 1,4 tỷ người Trung Quốc.”

Chính quyền Biden hy vọng sẽ gắn kết các nền dân chủ lại với nhau trong một liên minh mới chống lại các quyền lực chuyên quyền do Bắc Kinh lãnh đạo. Có thể xem sự cạnh tranh ngày càng tăng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc là một thực tế địa chính trị mới thì đúng hơn. Và chính thức là Hoa Kỳ và Trung Quốc đã và đang bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh trong thế kỷ 21 này. 

Việt Linh

……………………………………………………….

Cuộc đấu tay đôi giữa Donald Trump và Ron DeSantis đã bắt đầu mở màn?

Tại tiểu bang Cộng hòa Florida, Donald Trump và đồng minh thân cận một thời của mình dường như đang trong một cuộc chiến ngầm để cạnh tranh cho vị trí ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa.

Thống đốc tiểu bang Florida, Ron DeSantis, ngày càng tỏ ra là một đối thủ cạnh tranh đáng gờm của Donald Trump. Với uy tín ngày càng tăng trong nội bộ đảng, vị thống đốc trẻ, khôn ngoan và quỷ quyệt hơn Trump gấp nhiều lần có vẻ sẽ không “nhắm mắt làm ngơ” nếu Trump tuyên bố sẽ ra tranh cử ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa vào năm 2024.

Mới đây, căng thẳng kéo dài giữa Donald Trump và Ron DeSantis đã bùng phát trước công chúng trong một cuộc tranh cãi về các chính sách chống Covid-19. Sau khi ông DeSantis từ chối tiết lộ lịch sử tiêm chủng đầy đủ, ông Trump đã ám chỉ vị thống đốc là người nhát gan, không dám thừa nhận đã tiêm mũi tăng cường vì sợ phản ứng tiêu cực từ nhóm người hoài nghi vaccine.

Đáp lại, vào ngày 14/1, ông DeSantis chỉ trích cách ứng phó với dịch Covid-19 trong giai đoạn đầu của vị cựu tổng thống. Ông cho biết một trong những điều khiến mình tiếc nuối nhất là đã không phản đối mạnh mẽ lời kêu gọi đóng cửa đất nước của tổng thống khi virus bắt đầu lây lan vào mùa xuân năm 2020.

Gần đây, sự ủng hộ vaccine của ông Trump khiến ông trở nên xa cách hơn với những phần tử cứng rắn của đảng Cộng hòa, những người có xu hướng hoài nghi vaccine. Điều này tạo ra khoảng trống cho các đối thủ của ông Trump vươn lên.

Trong số đó, đối thủ lớn nhất lại chính là người mà từng một thời thân cận với ông – Thống đốc DeSantis. Căng thẳng trong nội bộ đảng Cộng hòa vì thế mà bị đẩy lên cao.

DeSantis thường là cái tên đầu tiên mà các đảng viên nhắc đến khi nói về một người có “phong cách Trump”.

Dan Eberhart, một nhà tài trợ của đảng Cộng hòa cho biết rằng: “Ron DeSantis thực sự là một Trump 4.0, ông ta khôn ngoan và thông minh hơn, hung hăng và táo tợn hơn, lém lĩnh và sâu độc hơn Donald Trump một bậc. Thực sự Ron DeSantis sẽ là một ứng cử viên đáng gờm vào năm 2024 bất kể việc Trump có hay không ra tái tranh cử”.

Với sự ủng hộ từ các nhà tài trợ và thành viên của đảng Cộng hòa, ông DeSantis đã có 70 triệu USD để tranh cử cho vị trí ứng cử viên tổng thống của đảng. Ron DeSantis đang nỗ lực nâng cao uy tín với những cách thức mà Donald Trump đã từng làm. Cái tên DeSantis xuất hiện ở khắp mọi nơi trên Fox News, hay giao lưu với cộng đồng các nhà tài trợ gần dinh thự của Donald Trump ở miền Nam Florida.

Donald Trump đã từng tìm cách hàn gắn mối quan hệ với DeSantis. Trump đã gợi ý rằng vị thống đốc sẽ là một sự lựa chọn phù hợp cho vị trí phó tổng thống cùng liên danh với Trump. Nhưng DeSantis dường như không tỏ ra mặn mà lắm với lời đề nghị này, có lẽ cái ghế ứng cử viên Phó Tổng Thống bị DeSantis chê, vì ông ta thích ngồi ở cái ghế cao hơn. 

Cuộc chiến đã bắt đầu giữa hai tên cường hào ác bá của đảng Cộng Hòa, chưa biết mèo mào cắn mỉu nào, những chẳng con nào sẽ mang lại những điều tốt đẹp cho nước Mỹ cả, đó là điểm chung của những đảng viên Cộng Hòa cực đoan, phát xít.

……………………………………………………….

MỘT NĂM TRÔI QUA, NHIỆM KỲ CỦA TỔNG THỐNG BIDEN SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

Tổng thống Joe Biden đang gặp khó khăn về mặt chính trị và những trở ngại về các chương trình nghị sự của ông. Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy xếp hạng chấp thuận của ông vẫn đang tiếp tục giảm với 33% . Đó là những con số khiến bất kỳ Tòa Bạch Ốc nào cũng phải lo lắng.

Số phận của đạo luật Xây dựng trở lại tốt hơn vẫn còn bấp bênh, chưa biết khi nào sẽ được đem ra bàn thảo lại trong khi những lời khích lệ của Tổng thống về Đạo luật Tự do bỏ phiếu và Đạo luật Thăng tiến Quyền bỏ phiếu của John Lewis lại gặp nhiều khó khăn hơn bao giờ hết.

Nhiều người đã phàn nàn rằng Tổng thống thậm chí đã không làm tốt công việc thể hiện nhiều thành tích của ông ấy. “Việc làm, chỉ số lao động, cơ sở hạ tầng, sự thịnh vượng và hòa bình“, Tổng Thống Biden dường như đã không muốn khoe khoang về những gì chính quyền của ông đã làm được.

Sau đó là lạm phát. Giá cả tăng đang lấn át tất cả các tin tức kinh tế tốt trong những ngày gần đây, bao gồm cả tỷ lệ thất nghiệp thấp và nền kinh tế khởi sắc. Mặc dù ban đầu nhiều nhà kinh tế cho rằng việc tăng giá sẽ chỉ là “tạm thời“, nhưng tình hình hiện tại cho thấy là lạm phát sẽ vẫn ở mức cao trong một thời gian sắp tới và vấn đề lạm phát đang xảy ra hầu như trên toàn cầu, không quốc gia nào thoát khỏi.

Liệu tất cả những điều này có đem đến những trở ngại không thể vượt qua được trong nhiệm kỳ đầu của TT Biden hay không?

Câu hỏi đó đang xuất hiện trong đầu các đảng viên Đảng Dân chủ khi họ suy đoán xem tình hình hiện nay sẽ đưa đảng Dân Chủ đến bước ngoặt nào sau tháng 11.2022, đặc biệt với khả năng rõ ràng là Trump có thể tái tranh cử vào năm 2024.

Những người đang lo lắng nên tìm thấy niềm an ủi nào đó khi các tổng thống đương thời đã có thể trở lại mạnh mẽ hơn sau những thời khắc khó khăn như thế này. Những nhiệm kỳ đầu tiên đầy thách thức chắc chắn không đặt bất cứ một vị tổng tư lệnh nào vào con đường hướng tới nhiệm kỳ tổng thống chỉ với một nhiệm kỳ. Họ vẫn có thể đấu tranh trong các cuộc thăm dò, đối phó với những thách thức kinh tế khó khăn và những lời chỉ trích từ các phe đối lập cũng như trong đảng của chính mình và vẫn được coi là một tổng thống thành công trong hai nhiệm kỳ.

Hãy nhìn lại lịch sử, Ronald Reagan, người phục vụ từ năm 1981 đến năm 1989, và được coi là một trong những tổng thống tiến bộ nhất trong thời cận đại. Vào đầu năm 1982, TT Reagan đã gặp phải những trận cuồng phong kinh tế, nền kinh tế Mỹ đã rơi vào một cuộc suy thoái nghiêm trọng, là kết quả của các quyết định chống lạm phát của Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Paul Volcker. Các đảng viên Dân chủ rất tức giận về những nỗ lực của TT Reagan trong việc rút ruột mạng lưới an toàn xã hội, trong khi nhiều người bảo thủ lo ngại rằng tổng thống không muốn đi quá xa.

Theo một cuộc thăm dò ý kiến của Washington Post-ABC News vào tháng 5 năm 1982. Xếp hạng chấp thuận khi đó của TT Reagan đã giảm xuống còn 46%, mặc dù cao hơn xếp hạng hiện tại của TT Biden, nhưng lại thấp so với Lyndon B. Johnson vào thời điểm tương tự trong nhiệm kỳ tổng thống của ông (67%) hoặc Richard Nixon (66%).

Ronald Reagan có mức đánh giá gần hơn với Jimmy Carter (43%) và Gerald Ford (45%). Và, sau đó 3 tháng, tức tháng 8 năm 1982, tỷ lệ chấp thuận của Reagan giảm thêm xuống còn 41%, theo Gallup.

Nhưng các điều kiện bắt đầu thay đổi tích cực và sáng sủa hơn đáng kể vào năm 1983 và 1984. Khi nền kinh tế phục hồi, vị thế của TT Ronald Reagan cũng vậy. Tổng thống cuối cùng đã tìm được chỗ đứng của mình, tìm ra cách để xác định mình với sự phục hồi kinh tế của quốc gia.

TT Reagan đã sử dụng các chủ đề về cắt giảm thuế và chống chủ nghĩa cộng sản để giữ liên minh của mình lại với nhau. Vào năm 1984, ông đã thể hiện sự sẵn sàng đứng lên chống lại Liên Xô. Cùng năm đó, Ronald Reagan giành chiến thắng vang dội trước đảng viên Dân chủ Walter Mondale.

Và trong thập niên 9, TT đảng Dân Chủ, Bill Clinton cũng gặp khó khăn trong năm thứ hai tại vị. Tổng Thống Clinton đã có một khởi đầu khó khăn cùng với suy thoái kinh tế.

Kế hoạch chăm sóc sức khỏe gây tranh cãi của Bill Clinton vào năm 1993 ngay sau khi nhậm chức dường như khiến hầu hết mọi người tức giận, riêng những người bảo thủ coi kế hoạch này là chủ nghĩa xã hội. Thành công của chính quyền trong việc tăng thuế đối với người Mỹ có thu nhập cao cũng đã tiếp thêm sức mạnh cho GOP.

Vào tháng 6 năm 1993, tỷ lệ chấp thuận của Bill Clinton đã giảm xuống còn 37%, theo Gallup. Khi đảng Cộng Hòa hoàn thành nhiệm kỳ giữa năm 1994, lần đầu tiên nắm quyền kiểm soát cả hai viện của Quốc hội kể từ năm 1955, các chuyên gia chính trị đã không mất nhiều thời gian để suy đoán rằng Clinton sẽ trở thành tổng thống một nhiệm kỳ giống như người tiền nhiệm George HW Bush còn gọi là Tổng Thống Bush cha. 

Nhưng Bill CLinton đã tìm ra kế sách tuyệt vời. Với kết quả của việc chính phủ đóng cửa vào năm 1995 và 1996, sự ủng hộ đối với chính quyền bắt đầu tăng lên, khi các cử tri đổ lỗi cho Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich và các thành viên đảng Cộng Hòa của ông về tình trạng rối loạn chức năng ở Washington.

Đồng thời, lập trường cứng rắn của Bill Clinton sau vụ đánh bom thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 đã nhận được nhiều lời khen ngợi. Theo lời khuyên của chiến lược gia Dick Morris, Clinton chuyển sang tập trung vào một số vấn đề, bao gồm cải cách phúc lợi, quy trách nhiệm lên các đảng viên Cộng hòa và nền kinh tế bắt đầu phát triển.

Mặc dù các đảng viên Cộng Hòa tại Hạ Viện đã bỏ phiếu để luận tội Tổng Thống Clinton vào năm 1998, nhưng ông đã vượt qua và kết thúc nhiệm kỳ thứ hai với tỷ lệ tán thành ở mức 66%, theo Gallup.

Quay trở lại với TT Biden, chắc chắn, TT Biden vẫn còn nhớ kinh nghiệm của Tổng thống Barack Obama, người mà ông đã phục vụ cùng trong suốt hai nhiệm kỳ. Ông Obama nhậm chức trong những hoàn cảnh tồi tệ, và những năm đầu tiên của ông không có gì vui vẻ cả. Ông bắt đầu nhiệm kỳ của mình với đất nước vẫn đang quay cuồng với sự sụp đổ của thị trường tài chính vào năm 2008. Quân đội Mỹ cũng sa lầy trong một cuộc chiến không thành công và không được lòng dân ở Iraq.

Khi tổng thống Obama tiếp tục với một đề xuất chăm sóc sức khỏe lớn, đó là Đạo luật Chăm sóc Giá cả phải chăng, còn gọi là Obamacare, ông đã gây ra sự phản đối dữ dội từ những người bảo thủ và khiến nhiều nghị sĩ Dân Chủ lo sợ về chi phí họ sẽ trả cho kế hoạch này. Ngay cả việc thông qua được dự luật Obamacare cũng không làm giảm bớt những lo ngại đó, vì Obamacare ban đầu không phổ biến lắm với cử tri Mỹ.

Đối với Bill Clinton và Barack Obama, nhiều thành viên đảng Dân Chủ đã không hài lòng. Họ cho rằng Clinton, Obama đã di chuyển quá xa đến vị trí trung tâm. Nhưng với TT Biden, cũng có những lo ngại rằng tổng thống đã không cố gắng sử dụng báo chí để quảng cáo những thành tựu của mình, bao gồm cả một dự luật kích thích kinh tế lớn giúp đưa quốc gia đi đúng đường.

Tỷ lệ tán thành của Obama đã giảm từ 68% khi bắt đầu nhiệm kỳ tổng thống của ông xuống 46% vào tháng 10 năm 2010. Nhưng Obama cũng hồi phục và phát triển mạnh mẽ. Người Mỹ bắt đầu cảm thấy tác động của sự phục hồi kinh tế, và tổng thống đã tìm thấy chỗ đứng chính trị của mình trong thời kỳ bế tắc với các đảng viên Cộng Hòa khi họ đe dọa sẽ khiến quốc gia vỡ nợ bằng cách không tăng trần nợ quốc gia khi đó.

Obama đã có phong độ tốt hơn nhiều vào năm 2012, khi ông đối đầu với cựu Thống đốc Massachusetts Mitt Romney. Một lần nữa, Obama điều hành một chiến dịch hiệu quả, làm sống lại hy vọng về lời hứa trong tầm nhìn chính trị của mình và tất nhiên, ông đã giành được chiến thắng trong cuộc tái đắc cử và rời nhiệm sở 4 năm sau đó với tỷ lệ tán thành vào khoảng 59%, và vẫn là một nhân vật có ảnh hưởng lớn trong đảng Dân Chủ.

Mặc dù những thách thức hiện tại của TT Biden là rất thực tế, nhưng chúng ta không nên xem đó là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy nhiệm kỳ tổng thống của ông đang vướng phải những khó khăn lâu dài. Khoảnh khắc đầy thử thách này chỉ là những trở ngại luôn xảy đến với bất kỳ vị Tổng Thống nào huống hồ ông nhậm chức với một quốc gia bị chia rẽ nặng nề, phân cực chính trịnh không lối thoát và một đại dịch gây mất mát nhiều nhất lịch sử, và đặc biệt là sự đánh phá không ngừng của kẻ thua cuộc.

Trong thời hiện đại, chúng ta đã chứng kiến nhiều tổng thống phục hồi sau một khởi đầu khó khăn. Không phải tất cả mọi người đều đã kết thúc như Jimmy Carter, George HW Bush hay Donald Trump, những tổng thống một nhiệm kỳ và thất cử trong những điều kiện tồi tệ: Jimmy Carter với cuộc khủng hoảng con tin Iran và lạm phát đình trệ; George HW Bush với suy thoái kinh tế; Donald Trump với chia rẽ, dối trá và đại dịch, bất ổn chính trị và xã hội.

TT Biden là một chính trị gia tại Washington với 37 năm làm việc tại Quốc Hội, kinh nghiệm chính trị ông có thừa nhưng trong một thời đại chính trị phân cực trầm trọng như hiện nay, khi thiên thần thì ít, ma vương quỷ sứ thì lông nhông khắp đường phố thì ông lại thiếu sự can đảm của một chiến binh sẵn sàng xông pha ra trận để trực diện chiến đấu với kẻ thù, ông thiếu sự mạnh mẽ để đối đầu với mưu ma chước quỷ của những tên côn đồ xài luật rừng luôn ma mãnh, hung tợn và cây gươm công lý của ông thì lại quá yếu đuối, không dám tuốt gươm khỏi vỏ, chỉ sợ bị mẻ kiếm và luôn thu mình trong cái vỏ ốc, nên tôi mới hy vọng rằng, nếu TT Biden có thêm được một chút mạnh mẽ của George W Bush, thêm một chút cứng cỏi của Henry Kissinger, thì có thể những rắc rối của TT Biden sẽ sớm tan biến, và cuối cùng, ông sẽ đưa được quốc gia vượt qua những cơn sóng dữ, trở về bến bình yên với một chính quyền thành công trong hai nhiệm kỳ.

Hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với nước Mỹ.

God bless America.

Việt Linh

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus