Sunday, December 4, 2022
spot_img

Trên hòn đảo mà cái chết bị quên lãng

Tổng Hợp – Vào năm 1943, ông Stamatis Moraitis, một cựu chiến binh người Hy Lạp sau khi thoát chết trong lúc tham gia thế chiến thứ II đã tìm cách sang Hoa Kỳ để chữa trị cánh tay bị thương. Ông vượt đại dương nhờ xin được việc làm trên tàu Queen Elizabeth. Sau đó ông Moraitis nhận thành phố cảng Jefferson ở New York làm quê hương thứ hai vì nơi đây tập trung cả một đội ngũ những người cùng quê với ông ở vùng đảo Ikaria của Hy Lạp, và đổi qua làm những việc lao động chân tay.

Ít lâu sau đó ông lập gia đình với một người Hoa Kỳ gốc Hy Lạp và dọn qua tiểu bang Florida. Đến năm 1951 ông đã có 3 người con và tậu được chiếc xe Chevrolet.

Cuộc sống tạm ổn cho tới một ngày vào năm 1976, ông Moraitis cảm thấy khó thở. Ông phải xin nghỉ giữa ngày vì leo cầu thang rất khó nhọc. Sau khi đến bác sĩ và đi chụp hình Xray, kết quả cho thấy ông Moraitis mang bệnh ung thư phổi. Ông còn nhớ rõ cả 9 vị bác sĩ khác đều xác nhận bệnh tình này và cho ông thời hạn sống còn là 9 tháng. Lúc ấy ông Moraitis vừa ngoài 60 tuổi.

Lúc đó ông đã tính đường ở lại Hoa Kỳ để tìm cách chữa trị căn bệnh ung thư quái ác, như vậy ông vẫn có thể gần gũi con cái đã trưởng thành. Tuy nhiên sau khi đắn đo, ông Moraitis lại quyết định trở về đảo Ikaria, nơi chôn nhau cắt rốn, vì ông muốn sau khi qua đời sẽ được an nghỉ bên cạnh tổ tiên, nơi một nghĩa trang có đầy những bóng cây tùng nhìn ra vùng biển Argean.

Ngoài ra trong sự tính toán của ông Moraitis lúc đó thì một đám tang ở Hoa Kỳ sẽ tốn kém cả nhiều ngàn mỹ kim, trong khi tại Ikarian, một đám ma theo nghi thức cổ truyền chỉ vào khoảng 200 đô la. Và như vậy, số tiền dành dụm để lại cho người vợ là bà Elpiniki sẽ được nhiều hơn.

Từ quyết định đó 2 ông bà về quê hương xứ sở sinh sống cùng với cha mẹ ông Moraitis trong một căn nhà nhỏ cũ kỹ nhưng bao bọc bởi 2 mẫu đất trồng nho ở phía bắc đảo Ikaria Thời gian đầu, ông chỉ nằm trên giường bệnh suốt ngày, để cho mẹ và vợ chăm sóc. Tuy nhiên sau đó ông đã lấy lại niềm tin và cố gắng đi nhà thờ vào mỗi chủ nhật, gặp gỡ lại những bạn bè để hàn huyên và chia sẻ với nhau những ly rượu nho làm từ quê nhà.
Và thật lạ lùng sau đó ông cảm thấy mạnh mẽ hơn, ông bắt đầu trồng trọt các loại rau trong vườn mà không nghĩ là mình sẽ có thể sống đến lúc gặt hái chúng, lúc ấy ông chỉ muốn làm để hưởng ánh sáng mặt trời, hít thở không khí gió biển, và nghĩ rằng bà vợ Elpinki sẽ dùng các thứ rau ông trồng.

Thế rồi 6 tháng trôi qua, ông Moraitis vẫn còn sống mà lại có thêm năng lực để làm lại vườn nho của gia đình.

Ông thường làm việc đến quá trưa, tự làm món ăn mình thích và đánh một giấc ngủ. Vào buổi chiều, ông ra gặp bàn bè tại quán rượu và chơi domino đến nửa đêm.

Cứ như thế năm tháng trôi qua, sức khỏe ông Moraitis ngày càng tốt hơn, ông còn tự xây thêm mấy căn phòng để con cháu về thăm. Vườn nho của ông hằng năm sản xuất được 400 gallons rượu (khoảng hơn 1500 lit).

Hòn đảo Ikaria – nơi số người sống trên 100 tuổi rất nhiều. Photo credit: BBC

Ông Moraitis vừa mới qua đời vào tháng hai vừa qua, do tuổi già mà không hề có triệu chứng ung thư nào. Theo tài liệu sổ sách ông thọ đến 97 tuổi trong khi lúc còn sống, ông nhất định cho rằng mình đã 102 tuổi.

Điều thay đổi duy nhất của ông sau khi bị chẩn đoán bệnh ung thư phổi là trở về sống tại đảo Ikaria, ông không hề trải qua bất cứ một hình thức điều trị nào.

Theo tài liệu của báo New York Times kết hợp với National Geographic tìm hiểu về những nơi có nhiều người sống thọ nhất, thì số người sống ở đảo Ikaria trên 90 tuổi nhiều gấp 2 lần rưỡi ở Hoa Kỳ. Ngoài ra lứa tuổi trung bình mang bệnh ung thư hay bệnh đột quỵ tim ở Hoa Kỳ cũng trẻ hơn từ 8 đến 10 tuổi so với ở Ikaria. Theo thống kê hơn nửa số người vào tuổi 85 ở Hoa Kỳ mang triệu chứng mất trí nhớ, cao hơn 4 lần so với tuổi này ở đảo Ikaria, kể cả bệnh trầm cảm.

Ông Joseph Gorgireness, một linh mục cư dân đảo này rất tự hào nói rằng người dân ở đây luôn cảm thấy hạnh phúc cho dù phải nằm đất, và theo ông điều tốt đẹp nhất ở đây là nguồn nước và không khí trong lành đem lại cuôc sống khỏe mạnh cho mọi người, nên chuyện sống trên 100 tuổi là điều rất bình thường ở đảo Ikaria này.

Bác sĩ Ilias Leriadis, cũng là cư dân ở đảo Ikaria còn nói rằng chúng tôi không để ý đến thời gian, tôi không bao giờ mở cửa phòng mạch trước 11 giờ sáng vì sẽ không ai đến. Cuộc sống không vội vã, bạn sẽ chẳng thấy ai đeo đồng hồ. Nếu bạn mời khách đến ăn trưa, họ có thể đến vào 10 giờ sáng hoặc 6 giờ chiều, giờ giấc không quan trọng.

Trong khi đó, ông Leriadis chỉ sang hòn đảo Samos chỉ cách đảo Ikaria 15 km, nơi mà các tòa nhà mới và cao ốc được xây cất khắp nơi, ông nói thêm “mọi người ở Samos rất chú trọng đến tiền bạc, chúng tôi thì không, vào những ngày lễ tết mọi người hùn nhau mua thức ăn và rượu cùng chung vui, có tiền dư thì cho người nghèo hơn. Hòn đảo này là của chung, không phải của riêng ai”.

Ngoài ra thức ăn của người Hy Lạp thường sử dụng ít đường và các loại bánh mì được làm từ lúa mạch, họ uống trà nấu từ các loại thảo mộc trồng tại địa phương với rất nhiều chất đề kháng và thường bắt đầu một ngày bằng ăn một muỗng mật ong rất đặc biệt ở đây mà không nơi nào khác có được.

Phước An

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments