TẢ VÀ HỮU

Huệ Vũ

Các nhà phân tích chính trị thường dùng hai chữ Tả và Hữu để nói lên khuynh hướng chính trị của các đảng phái hay của các nhà chính trị. Từ tả và hữu đưa tới một lăng kính rộng hơn, khó mường tượng hơn là trung tâm (center), trung tả (center-left), trung hữu( center-right), cực tả (far-left hay ultra-left) và cực hữu (far-right hay ultra-right). 

Phân biệt tả và hữu của khuynh hướng chính trị có nguồn gốc từ cuộc cách mạng Pháp.
Nước Pháp vào thời đại vua Louis XVI dân chúng sống trong cảnh vô cùng khổ sở, nạn đói diễn ra tại nhiều địa phương. Nhà vua tràn ngập nợ nần, số nợ của quốc gia lên khoảng 2 tỷ livres. Ðể giải quyết tình trạng, vua Louis XVI đồng ý triệu tập hội đồng đẳng cấp (états généraux – estates general) giúp nhà vua giải quyết vấn đề tài chánh và thuế khoá. Hội đồng đẳng cấp đại diện cho toàn thể nước Pháp, đẳng cấp thứ nhất là giới giáo sĩ, đẳng cấp thứ hai là giới qúi tộc, và đẳng cấp thứ ba là dân chúng mọi thành phần không thuộc hai giới trên. 

Vào thời bấy giờ, giới giáo sĩ Thiên chúa giáo La Mã khoảng 130 ngàn người, sở hữu khoảng 10% đất đai nước Pháp, tài sản của họ được miễn thuế. Ðẳng cấp qúy tộc gồm hoàng gia, những người giữ các chức vụ cao cấp trong quân đội, các cơ quan công quyền, khoảng 400 ngàn, cũng là giới được miễn thuế. Giới thứ ba gồm thành phần tư sản, nông dân, công nhân và những người nghèo khó trong nước khoảng 25 triệu là giới duy nhất phải đóng thuế cho nhà vua.

Chủ trương chỉ cho phép mỗi đẳng cấp bầu một phiếu trong hội đồng mà không phải mỗi đại biểu bầu một phiếu đã làm cho đại biểu đẳng cấp thứ ba phẩn nộ. Lúc bấy giờ các nhà trí thức, giới trung lưu Pháp đã chịu ảnh hưởng các học thuyết dân chủ của Thời đại Khai sáng, của cuộc cách mạng Anh và Hoa Kỳ, họ đã mạnh mẽ tranh đấu cho quyền lợi của đẳng cấp thứ ba.

Vào lúc hội đồng đẳng cấp họp ở Verseilles, ngày 5 tháng 5 năm 1789, nhà vua và 2 đẳng cấp ưu đãi chấp nhận cho đẳng cấp thứ 3 tăng gấp đôi số đại biểu, nhưng vẫn giữ chủ trương mỗi đẳng cấp bầu một phiếu đã làm tinh thần cách mạng lan rộng.

Ngày 17 tháng 6, đại diện đẳng cấp thứ 3 bấy giờ tự gọi là các nhóm bình dân tuyên bố họ mới chính là thành phần đại diện cho toàn dân Pháp, và đứng ra thành lập Quốc Hội. Ða số đại diện giới giáo sĩ và 47 đại diện qúi tộc đã tham gia Quốc Hội. Sau khi thấy trụ sở bị nhà vua ra lệnh đóng cửa, đại biểu kéo ra sân tennis lập lời thề không bao giờ giải tán trong bất kỳ trường hợp nào nếu chưa hoàn tất bản hiến pháp. Lời thề sân tennis hay jeu de paume đã kích thích toàn dân Pháp. Nhà vua và giới bảo hoàng định đàn áp nhưng dân chúng Pháp xuống đường ủng hộ Quốc Hội và Quốc Hội cũng đổi tên lại là Quốc hội Lập Hiến.

Ngày 14 tháng 7, dân chúng phá ngục Bastille. Phe bảo hoàng nhượng bộ, ngày 27 tháng 7 nhà vua trở lại Paris, chấp nhận phù hiệu tam tài và dân chúng tung hô quốc gia muôn năm (Vive la Nation), thay vì nhà vua muôn năm (Vive le Roi).

Nhưng tiếp theo sự hoà hoãn tạm thời đó là thời kỳ rối loạn đại sợ hãi (La Grande Peur), thành phần bảo hoàng chạy ra ngoại quốc âm mưu dùng lực lượng các nước can thiệp. Dân chúng các vùng nông thôn đốt bằng khoán nợ nần, đốt phá lâu đài qúy tộc. Thành phần tư sản tranh đấu phát sinh nhiều khối chính trị, các câu lạc bộ có chủ trương khác nhau. Ngày 4 tháng 8 quốc hội lập hiến hủy bỏ chế độ phong kiến, tước bỏ mọi ưu quyền của giới giáo sĩ và qúy tộc. Ngày 6 tháng 10 năm 1789, sau cuộc biểu tình của phụ nữ ở Versailles, nhà vua và hoàng gia phải dời về Paris. Ðể chống lại cách mạng, vua Louis XVI liên kết với Tướng Bouillé. Ngày 20 tháng 6 năm 1790, nhà vua và hoàng gia trốn khỏi điện Tuileries để đi Montmédi, nhưng bị phát hiện và bị bắt lại ở Varennes, nhà vua sau đó chỉ bị canh chừng.

Ngày 3 tháng 9 năm 1791, quốc hội thông qua bản hiến pháp. Quốc hội lập pháp nhóm họp lần đầu tiên trong ngày 1 tháng 10 năm 1791. Bấy giờ tại phòng họp quốc hội hai phe rõ rệt đối kháng nhau ngồi 2 bên khác nhau, thành phần chủ trương quân chủ lập hiến gồm 165 dân biểu khối Feuillant ngồi phía hữu, thành phần dân biểu phe Girondin và Jacobin khoảng 300 người ngồi phía tả, còn 250 dân biểu khác ngồi phía nào họ muốn. Sự phân biệt Tả và Hữu trong khuynh hướng chính trị đã bắt đầu từ cuộc họp đầu tiên của quốc hội lập pháp nước Pháp. Cách ngồi này cũng đã được thể hiện trong thượng viện và quốc hội thời Ðệ Ngũ Cộng Hoà.

Từ cuộc cách mạng Pháp cho thấy thành phần chính trị thiên tả hay thiên hữu trở nên cực đoan đều tạo những hậu quả thảm hại cho đất nước. 

Chiến tranh giữa Pháp và liên minh Phổ Áo là do nhóm Feuillant chủ trương với hy vọng chiến tranh sẽ nâng cao uy tín nhà vua để chống lại cách mạng.

Phe tả Jacobin chủ trương quyền lực thuộc vào tay người dân, dân quyền, bình đẳng nhưng khi Robespierre lên cầm quyền đã tạo nên thời kỳ cai trị khủng bố.

Ngay trong cuộc Cách Mạng pháp phân biệt tả hữu cũng nhanh chóng thay đổi. Khởi đầu cách mạng, nhóm Feuillant (có tên này do lập trụ sở ở tu viện Feuillant) là những phần tử của nhóm khối Jacobin, là phe cách mạng thiên tả. Nhưng khi họ tách rời khối Jacobin (có tên này vì hợp thành lập ở tu viện Jacobin) với chủ trương quân chủ lập hiến thì họ coi mình là phe hữu. Nhóm Girondin (dân biểu vùng Gironde) cũng là một nhóm tách rời Jacobin đã coi là thành phần thiên tả, ngồi phía tả trong quốc hội lập pháp, nhưng vào giai đoạn Quốc Ước đã trở nên phe hữu chống đảo chánh và xử tử nhà vua.

Theo phân tích chính trị ngày nay, tả khuynh được dành cho những người hay đảng phái có chủ trương cấp tiến, tự do xã hội, dân chủ xã hội, vô chính phủ, cộng sản. Hữu huynh gồm chủ trương bảo thủ, chống cải cách, bảo hoàng, quốc gia, dân tộc và phát xít.

Cụ thể hơn:

Tả: chủ trương thay đổi, chống độc quyền kinh tế, đòi hỏi ấn định mức lương tối thiểu, giá cả, muốn chính phủ phải can thiệp vào nền kinh tế quốc gia, bênh vực giới công nhân, các nghiệp đoàn lao động, chống ưu đãi tôn giáo, không coi các giá trị tôn giáo quá quan trọng, ủng hộ quyền phá thai của phụ nữ, ủng hộ nghiên cứu tế bào gốc, các quyền lợi an sinh xã hội, bảo vệ môi trường..

Hữu: bênh vực quyền lợi giới doanh thương, chủ trương tự do kinh tế, chống can thiệp của chính phủ vào thị trường, chống nghiên cứu khoa học phản giá trị tôn giáo, bảo thủ tôn giáo, có khuynh hướng giữ nguyên tình trạng xã hội hiện hữu, nặng đầu óc kỳ thị, phân biệt chủng tộc, chống di dân, chống dùng ngân sách quốc gia tài trợ các chương trình an sinh xã hội v.v.

Trên chính trường Hoa Kỳ hiện nay, đảng Cộng Hoà được coi là đảng có khuynh hướng thiên hữu, đảng Dân Chủ được coi là đảng có khuynh hướng thiên tả.

Ðược thành lập vào giữa thế kỷ thứ 19 với khẩu hiệu lao động tự do, đất đai tự do, con người tự do (free labor, free land, free men), chủ trương giải phóng nô lệ, lãnh đạo cuộc chiến chống liên quân miền Nam, đảng Cộng Hoà có thể nói là đảng thiên tả trong giai đoạn thành lập, nhưng ngày nay đảng này đã được coi là một đảng thiên hữu với những chủ trương bảo thủ và sức mạnh của đảng này từ miền Ðông Bắc lại tập trung về các tiểu bang miền Nam, là những tiểu bang chống giải phóng nô lệ trước đây và người da trắng miền Nam từng coi Cộng Hoà như đảng thù nghịch.

So sánh chủ trương giữa 2 đảng Cộng Hoà và Dân Chủ trong thời gian gần đây chúng ta thấy có những điểm khác biệt khái quát như sau:

· Ðảng DC chủ trương chính quyền giữ vai trò quan trọng trong nỗ lực xóa bỏ nghèo đói, áp dụng thuế lũy tiến, tăng thuế giới giàu có để chi trả cho các chương trình an sinh xã hội. CH chủ trương giảm thuế để khuyến khích đầu tư và gia tăng mãi lực.

· CH chủ trương chính phủ không can thiệp vào hoạt động kinh tế, họ đã từng chỉ trích chính sách New Deal là chính sách xã hội chủ nghĩa và trong thời gian cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu đã mạnh mẽ chỉ trích những chính sách can thiệp để cứu nguy các ngân hàng và các công ty sắp phá sản của chính phủ Obama.

· DC chủ trương Hoa Kỳ cần có một hệ thống y tế công chúng, thực hiện chính sách bảo hiểm quốc gia. CH chủ trương để các công ty tư nhân đảm trách, chính phủ không nên can thiệp.

· Ðảng Cộng Hoà chống hôn nhân đồng tính, chống phá thai. DC chủ trương tôn trọng quyền chọn lựa của phụ nữ và ủng hộ kết hợp dân sự (civil union) cho người đồng tính.

· DC ủng hộ nghiên cứu tế bào gốc, Cộng Hoà chống lại sự nghiên cứu này.

· CH không quan tâm nhiều đến bảo vệ môi trường lo ngại cắt giảm lượng khí thải sẽ làm thiệt hại cho nền kỷ nghệ. Phiá DC rất quan tâm tới hiện tượng hâm nóng điạ cầu.

· DC chủ trương kiểm soát vũ khí để ngăn ngừa tội phạm. CH chủ trương mọi người có quyền sở hữu vũ khí để tự vệ.

· CH có khuynh hướng chống nghiệp đoàn, chống tăng lương tối thiểu. DC ngược lại.

· DC chủ trương dùng ngoại giao để giải quyết các cuộc xung đột quốc tế. CH có khuynh hướng can thiệp quân sự, tăng cường ngân sách quốc phòng.

Mặc dù trên khái quát DC và CH có một số khác biệt, nhưng trong nội bộ đảng nào cũng có thành phần bảo thủ (hữu) và tự do, cấp tiến (tả).

Ðảng DC hiện có khoảng 72 triệu đảng viên, CH có 55 triệu, nhưng người dân Hoa Kỳ rất tự do và độc lập đối với đảng tịch, người DC có thể bỏ phiếu cho ứng cử viên CH và ngược lại. Cho nên kết quả các cuộc bầu cử tùy thuộc rất nhiều vào uy tín cá nhân ứng cử viên, chương trình ứng cử của ứng cử viên lúc bấy giờ và lá phiếu của cử tri độc lập khoảng trên 42 triệu người.

Theo số phiếu bầu qua các cuộc bầu cử, người gốc thiểu số có khuynh hướng ủng hộ đảng Dân Chủ. Qua cuộc bầu cử năm 2006 có 69% người nói tiếng Tây Ban Nha (Hispanics) bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ. Tổng thống Obama nhận phiếu bầu của 67% cử tri Hispanics.

Năm 2006 có 62% người Mỹ gốc Á Châu bỏ phiếu cho Dân Chủ. Qua cuộc bầu cử năm 2008, 76% cử tri người Mỹ gốc Á Châu bỏ phiếu cho Tổng thống Obama, chỉ có 23% ủng hộ TNS McCain. Tuy nhiên, tỷ lệ này thì ngược lại ở khối cử tri người Mỹ gốc Việt. Nhưng nhìn vào số phiếu của cử tri người Việt lại thấy rõ có sự khác biệt giữa 2 thế hệ người Việt tại Hoa Kỳ. Người lớn tuổi ủng hộ Cộng Hoà, giới trẻ tuổi lại ủng hộ Dân Chủ. Theo một thống kê của quận Santa Clara, 4/5 thanh viên Việt tham gia “dòng chính” ghi danh với đảng Dân Chủ. Qua cuộc bầu cử 2016, 65% cử tri gốc Việt bầu bà Clinton, chỉ 32% bầu cho ông Trump, nhưng con số 32% bầu cho ông Trump là tỷ số bầu cao nhất so với các sắc dân Châu Á khác.

Khối người Việt hải ngoại là nạn nhân của Cộng Sản, quan tâm trên hết vẫn là làm sao lật đổ được CSVN. Từ quan điểm Cộng Hoà mới chống Cộng Sản đã làm cho khối cử tri người Việt luôn luôn ủng hộ Cộng Hoà. Trong các cuộc bầu cử trước đây, giới truyền thông Việt Nam đã hết lòng quảng cáo cho Cộng Hoà và tận tình đả kích các ứng cử viên Dân Chủ. Nhiều người còn dùng nhiều lời lẽ rất thậm tệ.

Theo quan niệm Trung Hoa và Việt Nam, phiá Tả được tôn trọng hơn phiá Hữu. Chức Tả thừa tướng lớn hơn hữu thừa tướng. Trong xã hội trọng nam khinh nữ, phiá tả dành cho nam, nữ ở phía hữu: Nam tả, nữ hữu. Trong thời đại trọng văn hơn võ, quan văn đứng phía tả, quan võ đứng phía hữu.

Tuy nhiên, left là tả, là trái; right là hữu, là phải. Ai cũng phải chọn “phải” có thể là những yếu tố tâm lý đơn giản làm người Việt ghét ngay những đảng được các nhà phân tích chính trị coi là “left”. Nhất là trưởng thành từ bối cảnh chính trị thời Việt Nam Cộng Hoà những thành phần thiên tả thân Cộng. Ðảng Dân Chủ Mỹ luôn luôn được coi là left hay center-left nên đã từng bị nhiều người Việt coi là “thiên Cộng”, không chống Cộng!

Sự phân biệt tả hữu chỉ có giá trị tương đối và cũng đã có hiện tượng bí lối.

Các nhà phân tích chính trị hình như đã “bí lối” không thể dùng các chữ tả và hữu để nói đến tình chính trị tại các nước Cộng Sản hiện nay như Trung Cộng, Việt Nam.

Theo chủ nghiã Cộng Sản phải coi là tả, nhưng chế độ CS như CSVN hiện nay thực chất là chế độ hữu huynh, có thể còn phải coi là cực hữu. Họ không còn là những người chủ trương cách mạng, nhân danh tranh đấu cho công bằng xã hội, giai cấp công nhân, bần cố như lúc chưa cướp được chính quyền. Hiện giờ họ là những người bảo thủ triệt để một chế độ lỗi thời, bảo thủ một học thuyết đã bị đào thải, bảo vệ quyền lợi giới tài phiệt đỏ, tập đoàn cán bộ đảng CS giàu có, tham nhũng, bóp chết mọi quyền tự do của người dân. Thực tế, chế độ hiện giờ là một chế độ tư bản hoang dã, phản tiến bộ, phản lại xã hội văn minh tiên tiến.

Dưới lớp da Cộng Sản là lớp xương thịt bảo thủ còn hơn bảo hoàng của CSVN, các nhà phân tích chính trị Tây phương hẳn phải ngơ ngác không còn biết coi chế độ này là hữu huynh hay tả huynh, cực tả hay cực hữu! Ðối với những người tranh đấu chống lại chế độ quái thai này họ cũng không biết phải gọi là tả hay hữu! Dễ dàng nhất, gọi họ là những nhà tranh đấu cho dân chủ, tự do.

Khối người Việt chống Cộng trước 75 bảo vệ Việt Nam Cộng Hoà và tiếp tục chống Cộng sau 75 ở hải ngoại được gọi chung là khối Quốc gia. Nhưng chưa ai dùng lăng kính phân tích trong Khối Quốc Gia những đảng phái nào có khuynh hướng thiên tả, trung tả; những đoàn thể nào có khuynh hướng thiên hữu, trung hữu.

Khi đã coi chúng ta là khối quốc gia, mọi người nói đến chủ nghiã quốc gia, theo chủ nghĩa quốc gia, nationalism. Tuy nhiên, chủ nghiã quốc gia của chúng ta là gì? tranh đấu cho những gì? Ai là người đề xướng? Xây dựng chính quyền và đất nước ra sao? Những câu hỏi này lại chưa ai nêu lên, giải thích được chi tiết, học thuyết hoá một cách cụ thể.

Thực ra, dịch từ ngữ nationalism của Tây phương là chủ nghiã quốc gia cũng không đúng lắm, từ ngữ này mang tính dân tộc nhiều hơn quốc gia. Nguyên thủy những nhà cách mạng Pháp đã dùng chữ nationalism để phủ nhận vua không phải do trời mà ra, đại diện trời để cai trị, mà dân chúng mới là người làm chủ quốc gia Pháp, vua phải là người được dân chúng chấp thuận. Trước năm 1789, vua Pháp được gọi là Roi de France – vua của nước Pháp; sau đó nhà vua được gọi là Roi des Francais – vua của người Pháp. Từ tinh thần của cuộc cách mạng Pháp, nhiều học giả cũng đã dịch chữ nationalism là chủ nghiã dân tộc. 

Chủ nghiã dân tộc hay quốc gia (nationalism) còn phải phân biệt chủ nghĩa quốc gia cực đoan – ultra nationalism như Ðức quốc xã, phát xít Ý; chủ nghiã quốc gia tả phái – left wing nationalism như Cuba; chủ nghiã quốc gia bành trướng – expansionist nationalism; chủ nghiã quốc gia sắc tộc – ethnic nationalism..v.v. Và điều chắc chắn người Quốc Gia chúng ta chỉ mới xác định người Quốc gia chúng ta là người chống Cộng Sản.

Chúng ta có thể tự hào lịch sử chống Cộng, chúng ta phải yêu nước, nhưng chúng ta cũng cần quan tâm là khi dùng chữ– nationalist, đừng làm cho ngoại quốc mất cảm tình. Hiện:

· Chủ nghĩa quốc gia hay dân tộc bị rộng rãi chỉ trích là lực lượng nguy hiểm tạo xung đột và chiến tranh giữa các nước. Thế chiến thứ nhất và Thế chiến thứ hai đều do chủ nghiã quốc gia – dân tộc gây ra.

· Thành phần tranh đấu cho hoà bình cho rằng chủ nghiã quốc gia là giềng mối của chủ nghiã quân sự, hiếu chiến, ái quốc mù quáng. Albert Einstein tuyên bố Nationalism là bệnh ấu trĩ.. bệnh ban sởi của nhân loại (nationalism is an infantile disease… It is the measles of mankind.)

· Thành phần tranh đấu chống kỳ thị chủng tộc đã cho rằng nationalism là nguồn gốc của các tội thanh tẩy chủng tộc, holocaust, diệt chủng, lưu đày tập thể các sắc dân thiểu số. Các cuộc nội chiến hiện nay đều phát sinh do xung đột quyền lợi chủng tộc, bộ lạc.

· Trong giai đoạn toàn cầu hoá, quốc tế hóa, nationalism bị coi là một trở lực.

Thế giới không ngừng chuyển dịch, thời thế luôn luôn thay đổi, nhân loại luôn luôn tiến bộ.

Những gì được coi là đúng trước kia, có thể là sai lầm lớn trong ngày hôm nay.

Chủ nghiã quốc gia rất thích hợp kích thích lòng yêu nước của dân tộc ta đứng lên chống thực dân, chống chủ nghiã Cộng Sản quốc tế, nhưng rất có thể nó không còn thích hợp với thế giới đang có nhiều khuynh hướng nghi ngại đối với nationalism. Người quốc gia Việt Nam vốn là người tranh đấu cho dân chủ, cho tự do .. một giá trị phổ cập của nhân loại, chúng ta có nên  nghĩ rằng đã đến lúc chúng ta phải làm một cuộc cách mạng để chúng ta dễ tạo cảm tình của thế giới ngày hôm nay như xưng chúng ta là người Việt tranh đấu cho dân chủ, cho tự do, chống chế độ độc tài CS, thay vì xưng là nationalist, nhưng không hiểu rõ, giải thích rõ nổi nationalism của chúng ta là gì?

Là người sống ở nước ngoài, ngày hôm nay chúng ta cũng nên nhìn chính trị bản xứ bằng cặp mắt rộng rãi hơn, xác định quyền lợi chúng ta ở đâu, chúng ta đang cần gì, con cháu chúng ta cần gì để dồn sự ủng hộ cho những chính trị gia, ủng hộ những chương trình có thể đem lại lợi ích cho mình mà không nên câu chấp ở hai chữ tả và hữu mà những nhà phân tích chính trị Tây phương thường dùng để liệt hạng, gán ghép. 

Nếu ai hỏi chúng tôi thuộc phía nào? Tả hay Hữu? Có lẽ tôi trả lời: “ở Mỹ tôi là người nghèo, là người thiểu tôi muốn người nghèo được bênh vực, mọi sắc dân đều được bình đẳng, muốn chính phủ phải quan tâm nhiều đến các chương trình an sinh xã hội, quan tâm tới người già, giúp đỡ cho sinh viên học sinh, chính phủ phải quan tâm đến hâm nóng điạ cầu, và cũng là người duy khoa học, nên tôi thuộc phe tả trên chính trường Mỹ. Là người VN đang tranh đấu chống một chế độ độc tài CSVN, chống bọn tư bản đỏ, tôi muốn đem lại dân chủ, tự do, bình đẳng cho mọi công dân Việt Nam, bênh vực các tầng lớp nghèo khó VN.. cho nên tôi cũng là người phe Tả trên lập trường tranh đấu.

Mong rằng tôi luôn luôn là người phe Tả. Nhưng sẽ không bao giờ “cực tả”.

Huệ Vũ.

 

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus